Năm
Thánh Linh Mục
19.6.2009 - 19.6.2010
Hãy yêu quý và trân trọng các Linh Mục của Chúa
Tôi không phải là linh mục, nhưng tôi biết và thông cảm thật nhiều cho
tất cả các Linh Mục, trẻ, trung trung, và các cha già. Tôi rất yêu các
Linh Mục, bởi không có Linh Mục chúng tôi không có dịp và có cơ hội
được gặp gỡ Chúa qua Thánh Lễ và qua Bí Tích Thánh Thể. Tôi rất yêu các
ngài và chẳng những riêng tôi mà tôi biết toàn thể giáo dân con cái
Chúa đều cần các ngài, vì các ngài là những người đại diện Chúa Giêsu.
Các ngài là tông đồ nhiệt thành của Chúa. Các ngài là những vị mục tử
tốt lành, đi theo con đường đầy dẫy những chông gai và thử thách, như
xưa Chúa Giêsu đã đi qua. Các ngài đã chọn cho mình con đường thiện
hảo, dấn thân, hy sinh, quên mình, vác thánh giá theo chân Thầy, vì
linh hồn của đàn chiên luôn cần các ngài chăn dắt.
Trước
khi các ngài chọn cho mình một hướng đi, dâng hiến cả cuộc đời, được
Chúa chọn lọc qua các Đấng bề trên. Các ngài đã trải qua nhiều thử
thách, suy tư về con đường mình chọn lựa rất kĩ càng và qua thời gian
học tập huấn luyện lâu dài, ít nhất cũng từ 12 năm trở lên, để rồi
quyết định đi theo con đường dấn thân làm tông đồ cho Chúa, với chính
đời sống ơn gọi độc thân của mình. Tôi biết các ngài cầu nguyện nhiều
lắm, để xin Thiên Chúa giúp sức các ngài từ bỏ được tất cả để chọn cho
mình một cuộc đời tận hiến. Cả đời các ngài sẽ phải sống độc thân, chọn
Chúa làm gia nghiệp, phải luôn giữ mình trinh khiết, luôn tuân giữ đức
vâng lời, sống đời khó nghèo. Thật vậy, những lựa chọn sống những luật
buộc này quả không dễ dàng chút nào, vì các ngài vẫn còn là một con
người bình thường cũng như bao nhiêu con người trần tục khác.
Các
ngài cũng ăn, uống, làm việc, ngủ, nghỉ, sinh hoạt chung với các giáo
dân. Các ngài cũng có một trái tim bằng thịt. Các ngài cũng có những
xuyến xao, những suy tư, những giao động khi phải tiếp xúc với các giáo
dân. Các ngài cũng có cặp mắt bằng thịt, cho nên các ngài cũng không
sao tránh cho được không nhìn những mỹ nhân, cố tình lai vãng gần các
ngài. Các ngài cũng có những cảm giác khi các ngài phải bắt buộc bắt
tay những mỹ nhân, khi cố tình muốn làm cho ngài bị hớp hồn vì các cô.
Các ngài cũng có những rung động trong con tim khi các nàng cứ cố tình
lượn lờ trước mắt các ngài.
Ai bảo đi tu là các ngài bỏ được
tất cả mọi sự đời, không rung động, không có cảm giác, không ray rứt,
không bức xúc, những khi phải va chạm với con chiên là những phụ nữ trẻ
đẹp đẽ, hiền lành lại có tâm hồn đầy nhiệt huyết. Ai bảo các ngài cấm
không được ăn ngon, không được hút thuốc, không được nhậu, không được
nhảy đầm, không được đi dạo bát phố, không đi một mình, không và không.
...??? Ai cấm các ngài không được nhìn ở những cô gái đẹp chưa có
chồng, nhưng vì lý do gì đó lại muốn đi chiếm cho bằng được trái tim
của các cha cơ! Thế mới là ma quỷ chứ! Thế mới có chuyện để mà nói! Thế
mới có chuyện xảy ra là các bà phải dòm chừng các cha dữ lắm! Dòm chừng
đến độ mà các cha cảm thấy mình bị mất cả tự do. Dòm chừng đến độ mà có
cha phải khó chịu, phải nói thẳng với giáo dân là các ông các bà đừng
nên làm thế!
Tôi không biết bửu bối của các linh mục là chi
khi gặp hay phải tiếp xúc với những nàng mỹ nữ muốn trêu chọc hay muốn
khêu gợi các cha!? Nhưng lại làm cho tôi liên tưởng đến những chapter
chuyện phim của Tề Thiên Đại Thánh. Thầy trò trên đường đi Tây Tạng để
thỉnh kinh, đi đến đâu thì y như rằng mỹ nữ đẹp tuyệt trần ở đâu tự
nhiên hiện ra để trêu chọc các ông, cố tình lưu giữ hay làm mê hoặc để
chậm trễ cuộc hành trình của các ông chăng!??? Nào là hồ ly tinh giả
dạng ra các cô nàng đẹp như tiên nữ, múa lượn vờn quanh, đàn ca hát
xướng, chuốc rượu cho các ông uống, để mưu mô bắt giữ các ông,
v.v........
Tôi thật tình không biết các cha làm được những gì
trong những tình huống tiến thoái lưỡng nan như thế xảy đến cho các
cha!? Không biết các cha sẽ thoái thác và từ chối khéo như thế nào khi
bị các cô tấn công lúc chỉ có riêng hai người???? Và tôi nghĩ không
những các cha bị tấn công một lần rồi thôi đâu, mà còn nhiều nhiều lần
trong quá khứ cũng như sẽ tiếp tục trong tương lai. Nhất là các cha
trẻ, cao ráo, lắm tài, ăn nói lưu loát, và lại điển trai. Bí quyết của
các cha là gì??? Là cầu nguyện? Là ăn chay? Là mặt đối mặt để thách
thức với chính mình? Rồi để thắng cuộc hay để cho lòng mình bị sa ngã,
bị đánh gục? Tôi không biết các cha làm gì sau đó khi các ngài thắng
cuộc được một lần hay tôi cũng không biết các cha sẽ làm gì sau đó khi
các ngài thua cuộc một cách nặng nề???
Quả thật tình, tôi yêu
quý các cha vô cùng. Các cha chẳng khác nào như chiên non đi giữa bầy
sói. Bửu bối và khí giới của các cha chẳng có gì ngoài lòng sắt son mà
các cha đã thề ước với Thiên Chúa. Khí cụ của các cha là chuỗi Mân Côi,
là đức tin vững mạnh vào Thiên Chúa Ba Ngôi, là hạnh phúc đời sau, là
đem tình yêu đến cho muôn người, là dẫn dắt đàn chiên cả chiên mẹ và
chiên con, là lý tưởng, và nhất là cần phải có đời sống tâm lý trưởng
thành và cũng cần một "biên cương" cách ly đúng mức trong giao tiếp.
Muốn
đem thật nhiều con chiên về cho Chúa. Muốn được theo thánh ý Chúa. Muốn
chương trình của Chúa được hoàn tất trên các ngài. Muốn cho Lời của
Chúa và tình yêu trao ban cho nhưng không, được gieo vãi khắp mọi nơi
mà các ngài có cơ hội đặt chân đến. Muốn tình yêu và bình an của Thiên
Chúa được tất cả con người nhân loại hứng nhận từ đông sang tây, từ
khắp mọi nơi trên địa cầu, nhận biết Thiên Chúa là Thiên Chúa duy nhất
mà hết cả thảy nhân loại phải cúc cung bái lậy, cảm tạ, suy tôn, và thờ
phượng.
Không ai là giáo dân mà không quý trọng chức vụ linh
thiêng của vị linh mục. Linh mục là một chức vụ cao cả nhất vì các ngài
thay Chúa Giêsu chăn dắt đàn chiên của mình và các ngài là những tông
đồ đặc biệt được Thiên Chúa yêu thương và tuyển chọn. Không vị mục tử
nào muốn đàn chiên của mình bị tan tác. Không vị mục tử nào chỉ muốn
chăn dắt hay chăm sóc cho một con chiên mà bỏ quên cả đàn chiên. Không
mục tử nào muốn chiên của mình bị mắc bẫy hay sa vào hố sâu, và ngược
lại cũng không chiên nào lại muốn Thầy của mình bị mắc bẫy hay té hố
sâu, vì không Thầy chúng con biết theo ai, vì không Thầy chúng con biết
đi về đâu????
Nguyện xin Thiên Chúa Ba Ngôi, luôn ban cho các
linh mục một cuộc đời ngày lại ngày trên trần thế này, có được cuộc
sống tuy thinh lặng nhưng thật bình an, trong sóng gió nhưng luôn
nguyện cầu, xác hồn tuy yếu đuối nhưng luôn có ơn Chúa gìn giữ ngày
đêm, gặp cám dỗ thì chuỗi Mân Côi của Mẹ Maria sẽ giúp các ngài tai qua
nạn khỏi. Xin Thiên Chúa luôn gìn giữ, đỡ nâng, an ủi, và xoa dịu các
ngài, vì các ngài cũng chỉ là một con người bình thường, cũng trải qua
con đường mà ai trên trần gian này cũng đều phải trải qua đó là sinh
bệnh lão tử và cũng sống trong một cuộc sống hằng ngày phải chiến đấu
với những tham sân si. Lậy Chúa xưa Chúa đã phán: "Lúa chín đầy đồng mà
thiếu thợ gặt. ...".
Xin Chúa ban cho thế giới chúng con thêm
thật nhiều thợ gặt thánh thiện, có tấm lòng luôn biết xót thương, có
nhiều nhiệt huyết, tận tâm, hy sinh, bác ái, độ lượng, để danh Chúa qua
các ngài được sáng tỏa lan khắp mặt địa cầu. Để danh Thiên Chúa cả trên
trời và dưới đất cùng tung hô, ca ngợi, và chúc khen một Thiên Chúa
quyền năng khắp bờ cõi từ muôn thuở muôn đời. Amen.
Theo Tuyết Mai
Vietcatholic News