Năm
Thánh Linh Mục
19.6.2009 - 19.6.2010
Linh Mục - Người nối kết với Giám Mục
Nếu
tương quan chiều cao là tương quan với Thiên Chúa, thì tương quan chiều
rộng là tương quan với linh mục đoàn. Tương quan này làm nên tính đặc
thù của linh đạo linh mục Giáo phận và cũng là điểm phân biệt với linh
đạo linh mục dòng. Trước hết là tương quan với vị Giám mục của mình.
Linh
mục triều là linh mục làm mục vụ tại các xứ đạo trong Giáo phận. Các
ngài là những cộng sự viên đắc lực của Giám mục, nên đời sống của các
ngài phải kết nối với vị Giám mục Giáo phận mình. Kết nối với ngài
trong tinh thần hiệp thông và vâng phục.
Tất cả các linh mục và
Giám mục đều tham dự cùng một chức Tư Tế (Thừa Tác) duy nhất của Chúa
Giêsu. Chính vì thế, đòi hỏi phải có sự hiệp thông phẩm trật giữa các
ngài và Giám mục. Sự hiệp thông này là dấu chỉ cho sự hiệp thông hữu
hình của Giáo hội. Các ngài liên kết với Giám mục của mình tạo thành
“linh mục đoàn” duy nhất với nhiều chức vụ khác nhau. Sách Giáo Lý Công
Giáo, số 1567 đã ghi rõ: “Trong mỗi cộng đoàn tín hữu địa phương, linh
mục là hiện thân của Giám mục mà các ngài hằng liên kết với lòng tin
tưởng và quảng đại. Lãnh nhận phần chức vụ, cùng chia sẻ nỗi lo lắng
của các Giám mục và hằng ngày ân cần thi hành chức vụ ấy, các linh mục
chỉ có thể thi hành phận vụ khi tuỳ thuộc vào Giám mục và hiệp thông
với Giám mục”.
Kết nối với giám mục trong tinh thần hiệp
thông, người linh mục cũng phải nối kết trong tinh thần vâng phục. Lý
do là vì các Giám mục lãnh nhận sung mãn bí tích truyền chức thánh, nên
các linh mục phải tôn trọng nơi các ngài quyền bính tròn đầy của Chúa
Kitô, Vị Chủ Chăn Tối Cao. Và vì thế các linh mục phải kết hiệp với
Giám mục không những bằng tình yêu thương chân thành mà còn bằng lòng
vâng phục. Đức vâng phục ấy đặt nền tảng trên chính việc tham dự chức
vụ Thừa Tác của Giám mục, mà các linh mục đã lãnh nhận trong ngày chịu
Chức Thánh và bài sai do chính Đức Giám mục trao.
Tuy nhiên,
vâng phục luôn là một thách đố đối với các linh mục, vì các ngài cũng
là con người mang cái tôi ích kỷ hẹp hòi, thích làm theo ý riêng mình
hơn là làm theo ý người khác. Bởi đó để sống đức vâng phục trong tinh
thần tín thác, các ngài phải chấp nhận chết đi cho ý riêng của mình,
chấp nhận trở nên nhỏ bé để thánh ý Chúa được lớn lên. Đức Hồng Y Fx
Nguyễn Văn Thuận trong cuốn “Đường Hy Vọng” đã nói: “Khiết tịnh là chết
cho nhục dục, vâng phục là chết cho ý riêng”. Do vậy các linh mục cần
phải có tinh thần cởi mở để đối thoại với Giám mục của mình với tư cách
là một cộng sự viên trung thành, đồng thời sẵn sàng đón nhận ý muốn của
Giám mục như là thánh ý Chúa trong tâm tình yêu mến của người con thảo.
Có như thế, mối dây hiệp nhất, yêu thương và tin tưởng ngày một bền
chặt và có sức mang lại hoa trái tốt đẹp cho Giáo hội và các linh hồn.
Ngược lại nếu thiếu đức vâng phục, người linh mục sẽ đánh mất đi dung
mạo tốt lành của Đức Kitô, “Đấng vốn dĩ là Thiên Chúa đã hạ mình vâng
lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết và chết trên cây Thập giá”. Cũng có
thể nói, không có gì gây nên sự chia rẽ trong Giáo phận và tạo nên
gương mù gương xấu cho giáo dân cho bằng thiếu đức vâng phục.
Ước
gì trong năm linh mục này các linh mục ý thức hơn trong việc vun trồng
mối tương quan gắn kết mật thiết với vị cha chung của mình là Đức Giám
Mục giáo phận trong tinh thần hiệp thông và vâng phục. Có như thế đời
sống của các ngài mới trở nên dấu chỉ hữu hình nói lên mầu nhiệm thông
hiệp giữa Chúa Kitô và Giáo hội của Người.
Phan Thiết, Năm Linh Mục
Theo LM. Giuse Nguyễn Thành Long
Vietcatholic News