Năm
Thánh Linh Mục
19.6.2009 - 19.6.2010
Ơn gọi Linh mục
Trong buổi tiếp kiến Bộ giáo sĩ sáng 16.3.2009 ĐTC Bênêđictô XVI đã
tuyên bố mở 'Năm Linh Mục' từ ngày 19.6.2009 đến 19.6.2010.
Mục đích của ý định này đã được ĐTC nói rõ: 'Để
tạo điều kiện thuận lợi cho các linh mục (Linh mục) hướng về sự trọn
lành thiêng liêng là điều mà hiệu năng sứ vụ của các vị lệ thuộc, tôi
quyết định mở năm đặc biệt 'Năm Linh Mục’ từ ngày 19.6 tới đây cho đến
ngày 19.6.2010. Đây cũng là dịp kỷ niệm 150 năm thánh Gioan Maria
Vianney, Cha sở họ Ars, qua đời. Người là mẫu gương đích thực của vị
Mục Tử phục vụ đoàn chiên Chúa Kitô.” Bộ giáo sĩ sẽ cổ võ và phối
hợp những sáng kiến linh đạo và mục vụ hữu ích để ngày càng giúp cảm
nghiệm về tầm quan trọng của vai trò và sứ mạng của Linh mục trong Giáo
Hội và trong xã hội ngày nay.
Nhằm hưởng ứng sáng kiến của ĐTC,
và cũng để góp phần suy tư về đời sống và chức vụ Linh mục, chúng tôi
xin chia sẻ vài điều góp nhặt trên bước đường theo đuổi ơn gọi Linh mục.
I. Ơn Gọi Linh Mục đến từ Thiên Chúa
Khi
xác quyết ơn gọi Linh mục đến từ Thiên Chúa, chúng ta nhấn mạnh vai trò
khởi xướng của Thiên Chúa trong hành trình của ơn gọi Linh mục. Lời mời
gọi của Thiên Chúa luôn luôn đi bước trước. Chúa Giêsu cho các môn đệ
Ngài biết, chính Ngài đã chọn họ: “Không phải anh em đã chọn Thầy,
nhưng chính Thầy đã chọn anh em” (Ga 15,16). Không phải các Linh mục đã
chọn Chúa cho bằng chính Chúa đã kêu gọi, đã tuyển chọn họ bằng ân sủng
và tình yêu của Ngài. Thiên Chúa khởi xướng, con người đáp trả.
Sau
khi “đã thức suốt đêm cầu nguyện cùng Thiên Chúa” (Lc 6,12), “Chúa
Giêsu đã chọn gọi những kẻ Người muốn” (Mc 3,13). Chúa Giêsu chọn họ
không phải vì họ là những người thánh thiện, giàu sang, có địa vị trong
xã hội, có học vấn uyên bác. Ngài chọn họ chỉ vì ý muốn của Ngài. Sách
Giáo Lý Hội Thánh Công Giáo số 1578 lưu ý: “Không ai có quyền đòi được
chịu chức thánh. Phải được Chúa kêu gọi” (x. Dt 5,4).
Điều đầu
tiên phải nhớ đến khi nói về các linh mục, là họ được Thiên Chúa kêu
gọi. Theo Cha Maciel, không linh mục nào tạo nên ơn gọi của mình. Ơn
gọi đó cũng không tùy thuộc sở thích hay cảm quan riêng của họ. Họ hoàn
toàn tự do và ý thức khi bước vào chủng viện hay nhà dòng, nhưng sáng
kiến đó không bắt đầu từ họ. Ơn gọi Linh mục không phải là chuyện may
rủi, cũng không là một tuyển chọn máy móc, nhưng là một sự bày tỏ tình
yêu của Thiên Chúa.
Tình yêu thì ‘cho không biếu không’. Không
ai mua bán tình yêu. Ơn gọi Linh mục khởi đi từ tình yêu Thiên Chúa.
Cho nên không ai có thể mua bán chức Linh mục. Đức Cha Phanxicô Xaviê
Lê văn Hồng, trong một dịp giảng tỉnh tâm cho các Linh mục, đã nói:
“Linh mục là người của Thiên Chúa vì ơn gọi linh mục hoàn toàn phát
xuất từ Thiên Chúa.” Và Ngài nhấn mạnh: “Ơn gọi linh mục là một ơn gọi
của trời và từ trời. Con người không thể mua bán chức linh mục bằng
tiền của, vàng bạc.”
Trong ‘Sứ điệp Ngày Thế giới cầu cho Ơn gọi’ được cử hành vào Chúa nhật Chúa Chiên Lành (2009) với chủ đề “Tín
thác nơi sáng kiến của Thiên Chúa và lời đáp trả của con người”, ĐTC
Benedict XVI kêu gọi chúng ta hãy cảm tạ Chúa vì ngày nay Chúa vẫn tiếp
tục kêu gọi những người thợ vào làm việc trong vườn nho của Ngài. Mặc
dù tại một số miền trên trái đất, có sự thiếu thốn Linh mục một cách
đáng lo âu, và có những khó khăn, chướng ngại trên con đường của Giáo
Hội, nhưng chúng ta được nâng đỡ nhờ xác tín không lay chuyển, rằng
chính Chúa hướng dẫn chúng ta kiên vững trên những nẻo đường trần thế
tiến về sự viên mãn chung kết của Nước Chúa. ĐTC xác quyết: “Thiên Chúa
tự do chọn lựa và mời gọi những người thuộc mọi nền văn hóa và tuổi tác
bước theo Ngài, theo những kế hoạch khôn dò của lòng yêu thương từ bi
của Ngài”.
Vì phát xuất từ trời cao nên ơn gọi linh mục mang tính huyền nhiệm.
II. Huyền Nhiệm của Ơn Gọi Linh Mục
Trong
dịp mừng Kim Khánh Linh Mục (1996), ĐGH Gioan Phaolô II đã viết ở ngay
đoạn đầu của quyển ‘Ân huệ và Mầu nhiệm’ (Gift and Mystery): “Nơi mức
độ sâu thẳm nhất, mỗi ơn gọi linh mục là một mầu nhiệm lớn lao.” (At
its deepest level, every vocation to the priesthood is a great
mystery). Trong đoạn kế tiếp Ngài nói: “ Mỗi ơn gọi là một mầu nhiệm
của sự tuyển chọn của Thiên Chúa” (A vocation is a mystery of divine
election).
Không nên quá cường điệu thần thánh hóa con người
linh mục, nhưng cần xác định rõ tính huyền nhiệm trong ơn gọi Linh mục.
Có thể con người có ước muốn. Nhưng ước muốn đó khởi đầu thế nào và
diễn tiến ra sao? Chỉ có Chúa biết. Chỉ có Chúa toàn quyền quyết định.
Chúng ta không thể dò thấu ý định của Ngài: “Quyết định của Người, ai
dò cho thấu ! Đường lối của Người, ai theo dõi được! Thật vậy, ai đã
biết tư tưởng của Chúa ? Ai đã làm cố vấn cho Người? Ai đã cho Người
trước, để Người phải trả lại sau? Vì muôn vật đều do Người mà có, nhờ
Người mà tồn tại và quy hướng về Người” (Rm 11,33-36).
Nhiều khi
người ta thắc mắc tại sao Chúa gọi người này mà không gọi người kia,
tại sao Chúa chọn kẻ này mà không chọn kẻ nọ. Tại sao có nhiều người
xem ra ‘xứng đáng’ mà lại không được Chúa chọn? Thật là huyền nhiệm!
Chúa chỉ có thể trả lời chúng ta rằng: “Tư tưởng của Ta không phải là
tư tưởng của các ngươi, và đường lối các ngươi không phải là đường lối
của Ta. Trời cao hơn đất bao nhiêu, thì đường lối của Ta cũng cao hơn
đường lối các ngươi, và tư tưởng của Ta cũng cao hơn tư tưởng các ngươi
bấy nhiêu” (Is 55, 8-9).
Có một linh mục chia sẻ cảm nghiệm về
Tình yêu nhưng không của Thiên Chúa đã chọn gọi mình. Ngài thấy có
nhiều anh em đồng bạn thông minh và lỗi lạc hơn mình, có những người
đạo đức và thánh thiện hơn mình nhiều, mà không được chọn. Ơn gọi dành
cho các Linh mục không đến do một công trình nào của họ, nhưng hoàn
toàn do Tình yêu Thiên Chúa. Tình yêu vẫn mãi là một cái gì cao siêu và
huyền nhiệm khiến chúng ta không thể thấu hiểu được. Cũng như có khi
chúng ta thắc mắc tại sao anh nầy cưới chị kia hay tại sao chị thế ấy
mà đi lấy anh thế nầy. Đó là huyền nhiệm của Tình yêu.
Tính
cách huyền nhiệm nổi rõ ngay từ bước đầu của ơn gọi Linh mục và sẽ thể
hiện trong cuộc đời và khi thi hành sứ vụ Linh mục. Linh mục bắt đầu
cuộc hành trình ơn gọi trong tinh thần phó thác, như Abraham ra đi mà
không biết mình đi đâu.
Qua mọi nẻo đường của sứ vụ, Linh mục
luôn cảm nhận Thiên Chúa, Đấng Vô Hình, luôn đồng hành và nâng đỡ mình.
Linh mục thi hành sứ vụ không phải bằng sức lực và khả năng của riêng
mình, nhưng nhờ quyền năng và ân sủng của Thiên Chúa. Người đón nhận ơn
gọi bao giờ cũng mở mình ra cho Thiên Chúa trong một chiều sâu mà họ
không hề biết trước.
Với trào lưu dân chủ, người ta coi linh mục
cũng giống như mọi người. Theo khuynh hướng công nghiệp hóa, Linh mục
chỉ là 1 bộ phận trong guồng máy của Giáo hội. Trong một thế giới tục
hóa, Linh mục chỉ là 1 nhân viên trong hệ thống phân công xã hội.
Tuy
nhiên, ơn gọi linh mục không phải là một nghề nghiệp trong kinh tế thị
trường. “Một linh mục công giáo mang nơi mình một mầu nhiệm lớn, đến độ
ông không thể tự định nghĩa như chuyên viên trong một nghề nào hay như
một chức năng xã hội nào. Vị linh mục được một tiếng gọi từ trên nắm
bắt, để dành riêng cho Thiên Chúa và tha nhân một cách siêu nhiên”
(Jean-Marc Bot).
Ơn gọi Linh mục phát xuất từ Tình yêu huyền nhiệm của Thiên Chúa nên là một món quà tuyệt diệu.
III. Ơn Gọi Linh Mục là Một Món Quà
Đứng
trước sự kiện khan hiếm Linh mục ở nhiều nơi trên thế giới, ơn gọi Linh
mục thật là món quà Thiên Chúa ban cho giáo hội. Một nữ tu, gần ba mươi
năm lặn lội với bà con trong các vùng kinh tế mới không có Linh mục, đã
nói lên cảm nghỉ: “Linh mục là món quà vô giá mà không bao giờ chúng ta
có thể cám ơn Chúa cho đủ.” Chị nữ tu ấy cũng nhận định rằng: “Tích cực
giúp đỡ và cầu nguyện cho các linh mục, đó là điều tối thiểu sau khi
mình đã hưởng nhờ quá nhiều ân đức của họ”. Bà Madeleine Delbrêl
(1904-1964), một “khuôn mặt toả sáng” của công giáo Pháp thế kỷ XX, đã
thốt lên: “Món quà lớn nhất mà người ta có thể dâng, đó là một linh mục
xứng với danh hiệu của mình.”
Trong thư gửi cho các Linh mục
dịp Thứ Năm Tuần Thánh năm 1979, ĐGH Gioan Phaolô II nhắc nhở các Linh
mục hãy nghĩ đến những nơi đang thiếu thốn Linh mục, nhiều nơi không có
Thánh Lễ vì không có Linh mục dâng lễ, nhiều tâm hồn bơ vơ, lạc hướng
vì không có Linh mục chăn dắt…
Hơn nữa, ơn gọi Linh mục thật
là món quà tuyệt vời cho những ai được Thiên Chúa kêu gọi vào tác vụ
Linh mục. Qua bí tích truyền chức, Linh mục nên đồng hình đồng dạng với
Đức Kitô, lãnh nhận “quyền bính thiêng liêng”, tức là tham dự vào quyền
bính mà Đức Kitô dùng để hướng dẫn Hội Thánh. Thiên Chúa là Đấng đã
chọn gọi các Linh mục, cũng sẽ ban cho họ ân sủng và sức mạnh của Thánh
Thần để thi hành nhiệm vụ. Thiên Chúa muốn thực hiện những điều kỳ diệu
và biểu lộ quyền năng cứu độ của Ngài qua các Linh mục, là những chiếc
bình đất dễ vỡ. Phải có đời đời để tạ ơn vì đã được làm Linh mục.
Theo
ĐGH Gioan Phaolô II, ơn gọi Linh mục là một món quà vượt quá giới hạn
của con người. Đứng trước sự cao cả của món quà đó, các Linh mục cảm
thấy sự bất xứng của mình. (x. Gift and Mystery).
IV. Sự Bất Xứng của Con Người
Sách
Giáo Lý Hội Thánh Công Giáo số 1578 nói rằng: “Không ai được coi mình
là xứng đáng với chức vụ này.” Do đó các Linh mục phải luôn sống khiêm
tốn, luôn luôn cùng với Mẹ Maria chúc tụng Chúa vì đã đoái thương nhìn
đến thân phận hèn mọn, vì “Đấng Toàn năng đã làm cho tôi những điều
trọng đại”.
Khi nêu lên tính cách cao trọng của chức Linh mục
có thể làm cho các Linh mục ảo tuởng mình đã được “nâng lên hàng khanh
tướng” rồi có những thái độ quan liêu, những hành xử cao ngạo, những
lời nói hống hách. Trái lại, Linh mục phải khiêm tốn trước mặt Thiên
Chúa và khiêm tốn đối với con người, biết cảm thông với người khác vì
chính mình cũng đầy yếu đuối: “Vị ấy có khả năng cảm thông với những kẻ
ngu muội và những kẻ lầm lạc, bởi vì chính người cũng đầy yếu đuối; mà
vì yếu đuối, nên người phải dâng lễ đền tội cho dân thế nào, thì cũng
phải dâng lễ đền tội cho chính mình như vậy” (Dt 5,2).
ĐTC
Benedict XVI trong Thánh Lễ Truyền Dầu Thứ Năm Tuần Thánh (2009), đã
nói với các Linh mục: “Có sự kiêu hãnh hủy hoại và sự tự phụ làm băng
hoại mọi cộng đoàn. Chúng ta có biết học từ Chúa Kitô sự khiêm nhường
ngay chính, tương ứng với sự thật về bản tính chúng ta?”
Bản chất của ơn gọi Linh mục sẽ được hiểu rõ hơn khi được nhìn trong bối cảnh của ơn gọi người Kitô hữu.
V. Ơn Gọi Linh Mục trong Ơn Gọi Người Kitô Hữu
Trong
Công đồng Vaticanô II, Hiến chế tín lý về Giáo hội là văn kiện then
chốt, giúp làm sáng tỏ bản chất thần học của Giáo hội, vì trước đó, vấn
đề bản tính Giáo Hội đã trở thành trọng tâm của các cuộc tranh luận về
thần học. Với cái nhìn mới về Giáo hội, vai trò Linh mục cũng được xem
xét một cách sâu sát và cũng mở rộng hơn. Theo đó, chúng ta cần tập chú
vào ơn gọi Linh mục chủ yếu từ nhãn quan ơn gọi căn bản của mọi Kitô
hữu và trong cái nhìn tổng thể của mầu nhiệm Giáo hội.
Cha
Bernard Haring, sau 56 năm trong chức vụ Linh mục, nhận thấy rằng Công
đồng đã sải những bước dài vượt qua não trạng giáo sĩ trị in hằn từ bao
đời, một não trạng đánh giá cao các linh mục và đánh giá thấp người
giáo dân. Ngài đã nói lên xác tín của Ngài: “Người linh mục không thể
hiểu rõ ơn gọi của mình nếu không có một nhận thức đúng mức và một lòng
kính trọng sâu sắc đối với ơn gọi của mọi Kitô hữu.” (x. ‘Giáo hội cần
loại Linh mục nào?’ do Lm. Lê Công Đức chuyển ngữ).
Điều này
chúng ta có thể thấy qua Thư gửi tín hữu Do thái: Linh mục “là người
được chọn giữa loài người, và được đặt lên làm đại diện cho loài người,
trong các mối tương quan với Thiên Chúa.” (Dt 5,1) Ơn gọi không bao giờ
tách biệt các Linh mục ra khỏi cộng đồng tín hữu để “ăn trên ngồi
trước” hay để sống xa cách, nhưng để ở giữa họ và phục vụ họ. Lý do sự
hiện hữu của Linh mục là để phục vụ Dân Chúa. Chức Linh mục không phải
là một bước đi lên trong bậc thang xã hội, nhưng là một sự dấn thân đặc
biệt, trong khiêm nhường phục vụ, đến với con người để trở thành “một
người ở giữa mọi người”.
Kết: Với sáng kiến của ĐGH Benedict
XVI, dành riêng một ‘năm linh mục’, Giáo hội có cơ hội suy tư, đào sâu
và cũng cố chức vụ và đời sống Linh mục. Chúng ta cần trở về với căn
tính Linh mục nơi Đức Kitô, Linh Mục Thượng Phẩm và là nguyên mẫu của
các Linh mục.
Theo LM. Phêrô Lê Quang Phú
Vietcatholic News