Ơn
gọi
Các bài viết về
Ơn gọi
Huyền nhiệm ơn gọi
Bài Tin Mừng hôm nay gồm ba phần, được
coi là ba phần khác nhau nhưng thánh Marcô xếp chúng
lại gần nhau để làm thành một nội
dung duy nhất. Phần đầu (Mr 9, 17 – 22) là
cuộc đoái thoại giữa Chúa Giêsu và người
thanh niên giàu có. Người thanh niên này có một
đời sống thật tốt. Chính vì thế, anh
ta được Chúa Giêsu “đem lòng yêu mến”,
Người MỜI GỌI anh theo mình. Nhưng trước
khi làm môn đệ của Chúa, anh phải là người
nghèo, cùng trở nên nghèo với những ai nghèo khó,
mới được, vì thế, anh “hãy đi bán
những gì anh có mà cho người nghèo”, rồi theo
Chúa. Nhưng đối với anh, một điều
kiện xem ra quá khắc nghiệt và cũng chưa
từng bao giờ mường tượng như
thế, anh không thể làm được. Anh đã
thua cuộc, đã rút lui.
Phần thứ hai (Mc 9, 23 – 27) như được rút
ra từ phần thứ nhất. Sau khi nói chuyện
với người thanh niên giàu có, bây giờ nhân cơ
hội này Chúa dạy hãy sống siêu thoát, đừng
để lòng mình dính bén với của cải
vật chất. Muốn siêu thoát phải sống tinh
thần nghèo khó, phải từ bỏ của cải
vật chất, vì “Con lạc đà chui qua lỗ kim
còn dễ hơn người giàu vào nước
trời” (Mc 10, 25). Khi ai đó dám chấp nhận
sống siêu thoát như thế, họ mới thực
sự là người nghèo, nghèo toàn diện: tinh
thần, vật chất. Vì chỉ có người nghèo
mới có thể ĐÁP TRẢ ƠN GỌI của Chúa.
Và lúc ta trở nên người nghèo để đáp
trả ơn gọi, đó cũng chính là lúc ta
bắt đầu SỐNG ƠN GỌI.
Phần thứ ba (Mc 10, 28 – 31), cũng trong mạch văn
nói về sự từ bỏ để sống ơn
gọi theo Chúa, Chúa Giêsu cho ta biết một KẾT
QUẢ cuối cùng của người bước theo
Chúa qua câu trả lời cho câu hỏi khá tế
nhị: “Đây chúng con đã bỏ mọi sự mà
theo Thầy?” (Mc 10, 28) của thánh Phêrô. Người
nói: Không ai bỏ mọi sự đi theo Thầy mà
“ngay bây giờ lại không được gấp trăm
ở đời này về nhà cửa, anh em, chị em,
cha mẹ, con cái và ruộng nương, cùng với
sự bắt bớ, và đời sau được
sự sống vĩnh cửu” (Mc 10, 19 – 31).
Theo chiều hướng suy nghĩ về ơn gọi
dựa trên Lời Chúa như thế, tôi muốn nói
về HUYỀN NHIỆM của ơn gọi, và
mời bạn cùng tôi tiếp tục nhìn vào ơn
gọi của chính mình, nhất là những ai đang
sống lý tưởng tu trì, để một lần
nữa khám phá lại lòng Chúa Giêsu yêu ta khi mời
gọi ta dấn bước theo Người, trực
tiếp sống ơn gọi mà chính Người đã
nhận lãnh từ nơi Chúa Cha. Qua đó ta càng ý
thức sâu xa hơn niềm hãnh diện, sự cao
cả và hạnh phúc về ơn gọi của mình,
để mỗi một ngày, ta biết vun bồi cho
ơn gọi ấy đầy đặn hơn, xinh tươi
hơn, ý nghĩa hơn…
Có một lần, trước khi bắt đầu bài
nói chuyện cùng một số bạn trẻ nam
dự tu vào Đại chủng viện, tôi đã
đặt câu hỏi cho các bạn thế này: “Theo
anh em, anh em nghĩ, ơn gọi là gì?”. Và chính tôi
đã tự đưa ra câu trả lời: “Nếu
ai đó nghĩ rằng, ơn gọi là cái đích
phải đạt tới cho bằng được,
người đó sẽ thất bại. Có khi do chính
suy nghĩ ấy, ta tự mình chuốc lấy sự
đau buồn. Vì cứ bình thường mà nói, không
phải bất cứ cái gì ta muốn đều có
thể đạt được, huống hồ ơn
gọi thuộc chiều kích thánh thiêng, không phải
chỉ có con người muốn mà trước
hết là do ý muốn của Thiên Chúa. Nhưng
nếu ta biết rằng ơn gọi là thánh ý Thiên
Chúa dìu đưa từng giây từng phút trong
cuộc đời của mình, còn ta là kẻ thụ
nhận và từng lúc, từng giai đoạn trong
cuộc đời mình, ta sẽ phải xin vâng theo thánh
ý của Người, ta phải phó thác vận
mạng đời mình cho Người, thì lòng ta
sẽ bình an, sẽ cảm nhận hạnh phúc,
niềm hy vọng sẽ vẫn không tắt dẫu lý
tưởng ơn gọi có đạt được
hay không”.
Đưa ra câu hỏi và trả lời như
thế, có lẽ sẽ khó hiểu cho người ngoài
cuộc. Bạn có biết, tôi đang nói đến
hoàn cảnh đặc thù của ơn gọi tại
chính nơi tôi đang sống? Rất nhiều trường
hợp, một thanh niên đã được xét là
đã đủ hạnh kiểm, đủ khả năng,
đủ tư cách để được vào Đại
Chủng viện, phải dừng lại vì một vài
lý do tế nhị nào đó. Có nhìn thấy những
giọt nước mắt đau buồn, tiếc xót
của những bạn trẻ ấy, bạn mới có
thể hiểu điều mà tôi đã nói: huyền
nhiệm ơn gọi. Huyền nhiệm ấy đã
thúc bách, đã nung đốt tâm hồn của
biết bao nhiêu người trẻ. Với hai năm
mới có một đợt tuyển vào Đại
Chủng viện, và mỗi đợt như thế,
số người được tuyển cũng
rất giới hạn, nhưng họ vẫn sẵn sàng
chờ đợi cho đến lúc có tên mình dù
phải xếp hàng chờ đợi trong nhiều năm
liền. Tất cả những người trẻ
muốn đi tu đều đã qua đại
học. Có người đang làm bác sĩ, giáo sư,
thẩm phán, kiến trúc sư, kỷ sư…, nghĩa
là họ có quyền mơ và xây dựng cho mình
một cuộc sống tiện nghi, giàu có. Nhưng các
bạn đã dám từ chối tất cả để
chỉ đạt được một điều
duy nhất mà thôi: theo Chúa Kitô trong ơn gọi tu trì.
Phải hy sinh nhiều bao nhiêu, phải vượt qua
khó khăn nhiều bao nhiêu, bị người đời
ghét bao nhiêu, thì khi được thực hiện lý
tưởng đời mình, niềm vui càng lớn,
hạnh phúc càng trào dâng bấy nhiêu. Ngược
lại, với những chua cay và khó khăn như
thế, cuối cùng vẫn bị từ chối, vì
thế, nỗi đau như muốn xé nát tâm hồn
các bạn là điều hợp lý đấy thôi.
Bởi vậy tôi hiểu, hiểu lắm những
giọt nước mắt đáng yêu, đáng quý
của những bạn trẻ bị chối từ.
Huyền nhiệm của ơn gọi thật lạ lùng
quá đỗi. Nó là một hấp lực lớn, không
phải chỉ có hôm nay, nhưng là hàng ngàn năm
lịch sử, đã làm rung động triệu
triệu con tim của biết bao nhiêu người
trẻ. Và Chúa Kitô muôn đời vẫn là lý tưởng
mà lớp lớp người đã chọn để
theo và sống.
Bạn ạ, ơn gọi là một huyền nhiệm
mà Thiên Chúa yêu thương trao ban cho con người.
Dù đến từ Thiên Chúa, nó vẫn luôn luôn tôn
trọng tự do của con người. Mời
gọi để ta bước theo Chúa, đó là
việc của Chúa. Nhưng đáp trả ơn
gọi hay không, hoặc đáp trả như thế nào
là chuyện của ta. Và một khi đã đáp
trả, nghĩa là đã chọn lựa bước
theo Người, ta phải sống ơn gọi. Vì
ơn gọi dù đã quang trọng ở ngay việc
ta đáp trả, nhưng vẫn không quan trọng cho
bằng nỗ lực sống ơn gọi ấy
từng ngày sau lời đáp trả của chính
bản thân. Nói cách khác, Chúa mời gọi ta bước
theo Người và ta đã đáp bằng lời
“xin vâng”, nhưng như thế chưa đủ,
điều cần thiết là phải sống lời
xin vâng ấy bằng cả cuộc đời của
mình.
Nếu Tin Mừng cho ta biết người thanh niêu giàu
có nào đó, đã không dám dấn mình cho ơn
gọi, thì lịch sử của Giáo Hội, mãi cho
đến hôm nay, đó vẫn còn là thực tế.
Nhưng tôi tin thực tế ấy chắc không
nhiều. Ngược lại ơn gọi trên quê hương
tôi thật dồi dào, thật phong phú. Trong hoàn
cảnh và điều kiện còn đầy khó khăn
cho những ai dám hy sinh bước theo ơn gọi, tôi
nhận ra nơi các bạn trẻ như đã nói trên,
là những người quá đỗi giàu có. Họ
nghèo tiền của, không có địa vị xã
hội, nhưng họ mới chính là những người
giàu có. Trước hết họ giàu ơn Chúa, giàu
nghị lực, giàu lòng quả cảm, giàu đời
sống nội tâm, và giàu trên mọi thứ giàu:
đó là đạt tới con đường Chúa Kitô
đã đi. Một khi đạt tới sự giàu
sang như thế, phải chăng họ không dừng
lại bằng cách đáp trả lời “Xin vâng”
trên môi miệng, nhưng đã làm cho tiếng “Xin vâng”
thành lời của sự sống mà họ đã
sống từng giây phút của cuộc đời mình!!
Nếu đặt trong khung cảnh của bài Tin
Mừng mà tôi vừa phân tích bên trên để
chỉ ra bốn tiến trình: CHÚA MỜI GỌI –
CON NGƯỜI ĐÁP TRẢ ƠN GỌI – CON NGƯỜI
SỐNG ƠN GỌI – KẾT QUẢ cuối cùng
của người bước theo Chúa, tôi vui mừng
thấy những bạn trẻ muốn dấn mình cho
ơn gọi trên quê hương tôi đã thực
sự nên thánh ngay trong chính ơn gọi của
họ. Tận trong tâm hồn, các bạn trẻ
ấy đã lắng nghe tiếng Chúa mời gọi. Và
cũng sâu thẳm nơi tận tâm hồn, họ
đã đáp trả tiếng gọi ấy. Không
một chút ồn ào, không hề lên tiếng thốt
ra một lời khoe mẻ, không một hành động
khoa trương nào dù nhỏ nhất, họ đã âm
thầm hiến dâng cuộc đời của họ,
âm thầm hy sinh, âm thầm gánh chịu sự bị
chối từ, can đảm sống nghèo, sống
dứt bỏ mọi vướng bận cản
trở họ tiến về phía Chúa Kitô… Tất
cả những điều đó đủ làm
bằng chứng lớn lao cho ta thấy họ đã
sống ơn gọi từng ngày trong bầu nhiệt
huyết trẻ trung của họ. Tin rằng Chúa
đã nhận và ban cho họ những kết quả
lớn lao còn ở phía trước như Người
đã hứa.
Bạn ạ, suy nghĩ như thế về những
người anh em của chúng ta, bạn và tôi thấy
gì, áp dụng gì cho mình? Ai cũng có một sứ
mạng để sống giữa đời. Sứ
mạng ấy là chính ơn gọi Chúa trao cho bạn
và tôi. Rất cụ thể: Bạn là công nhân,
bạn là nông dân, là dân chài lưới, hay là người
phá đất vỡ hoang… Hãy sống hết mình, hãy
yêu mến đến tận cùng những gì bạn
đang có trong tay, và hãy thánh hiến tất cả
bằng một đời sống đức tin.
Được như thế, đó là dấu
chứng cho thấy bạn đang sống ơn
gọi Chúa trao và nên thánh trong chính ơn gọi
của bạn.
Tôi muốn nói với bạn về niềm vui mà Chúa
vừa ban cho chúng ta: Đức Tổng Giám mục
Gioan Baotixita Phạm Minh Mẫn được cất
nhắc lên tước vị Hồng y. Cách đây năm
năm, ngày mà Đức Hồng y lãnh chức vụ
Tổng Giám mục, ngài đã dâng một lời
nguyện rất thắm thía. Nhân niềm vui chan
chứa hôm nay, tôi muốn nhắc lại lời
cầu nguyện ấy để chúng ta cũng
biết tự tra vấn lòng mình như chính Đức
Hồng y đã từng làm: “Dù bạn run sợ,
lẽ nào bạn không đứng lên”. Nhờ đó,
ta cũng sẽ làm một cuộc “Đứng lên”
đáp lại ơn gọi của Chúa.
“Thiên Chúa cần một người cha cho dân
của mình, Người chọm một cụ già.
Thế là Abraham đứng lên.
Thiên Chúa cần một người phát ngôn, Người
chọn một anh chàng vừa nhút nhát vừa có
tật nói ngọng. Thế là Môsê đứng lên
Thiên Chúa cần một thủ lãnh để hướng
dẫn dân mình, Người chọn một cậu
thanh niên nhỏ nhất, yếu nhất trong nhà.
Thế là Đavit đứng lên.
Thiên Chúa cần một tảng đá làm nền cho ngôi
nhà Giáo Hội, Người chọn một anh chối
đạo. Thế là Phêrô đứng lên.
Thiên Chúa cần một gương mặt để
diễn tả tình yêu nhân loại, Người
chọn một cô gái điếm. Đó là Maria Mađalêna.
Thiên Chúa cần một chứng nhân để hô lên
sứ điệp của Người, Người
chọn một kẻ chuyên bắt đạo. Đó là
Phaolô gốc thành Tarsô.
Thiên Chúa cần một ai đó để quy tụ dân
và đi đến với những người khác.
Người đã chọn bạn. Dù bạn run
sợ, lẽ nào bạn không đứng lên?…”.
Theo LM. Vũ Xuân Hạnh
Vietcatholic News