Ơn
gọi
Các bài viết về
Ơn gọi
Đáp trả và sống ơn gọi mỗi ngày
Chúa Nhật 2 Thường
Niên, Năm B
1Sm 3:3-10,19; 1Cr 6:13-15,17-20; Ga 1:35-52
Nhìn thấy Ðức Giêsu đi qua, ông Gioan tiền hô liền giới thiệu hai môn đệ
của mình cho Chúa: Ðây là Chiên Thiên Chúa (Ga 1:36). Một trong hai môn
đệ đi theo Chúa thì Phúc âm hôm nay nêu danh tính là Anrê, còn ông kia
được giấu tên. Tuy nhiên học giả Thánh kinh đoán là ông Gioan tông đồ vì
ông có khuynh hướng hay giấu tên mình. Hai trường hợp khác ông cũng giấu
tên là khi ông viết: Người môn đệ mà Chúa yêu (Ga 13:23; Ga 19:26-27; Ga
20:2) và ông còn tường thuật về: Người môn đệ kia chạy mau hơn ông Phêrô
và đã tới mộ trước (Ga 20:4).
Hai môn đệ của ông Gioan tiền hô chấp nhận lời mời gọi của Chúa: Hãy đến
mà xem (Ga 1:39). Họ đến xem nơi Chúa ở và quyết định ở lại với Người và
đi theo Người. Gioan tiền hô không đặt vấn nạn về việc hai môn đệ đào
ngũ đi theo Chúa, vì ông chủ trương Ðấng cứu thế phải được tỏ hiện, còn
ông phải rút lui vào bóng tối (Ga 3:30). Hành động đầu tiên của Anrê khi
tìm thấy nơi Chúa ở là đi tìm anh mình là ông Simon để giới thiệu với
Chúa. Khi Simon đến gặp Chúa, Chúa liền đổi tên ông thành Phêrô, có
nghĩa là đá. Chúa đặt cho ông tên này vì Chúa biết trước Người sẽ đặt
ông làm đầu Giáo hội. Ông sẽ trở nên như tảng đá vững chắc cho toà nhà
Giáo hội của Chúa.
Các ông đi theo Chúa, chắc chắn trăm phần trăm không phải vì Chúa ở nhà
cao cửa rộng. Trong đời sống ẩn dật, Chúa ở tại nhà Nadarét. Còn trong
đời sống công khai, Phúc âm chỉ nhắc Chúa ở lại nhà ông Dakêu (Lc 19:5)
và có những lần ở nhà ba chị em Mác-ta, Maria và Ladarô (Lc 10:38; Ga
12:2). Những trường hợp khác ta có thể đoán khá chắc chắn rằng Chúa sống
kiểu bụi đời: nay đây mai đó, có thể tá túc ở túp lều vải lưu động để
che mưa nắng, đi thì gấp vào rồi mang theo. Lối sống vô gia cư này được
Chúa xác nhận khi có người trong Phúc âm muốn đi theo Chúa, thì Chúa
bảo: Con chồn có hang, chim trời có tổ, nhưng Con Người không có chỗ tựa
đầu (Mt 8:20; Lc 9:58). Theo Chúa trong trường hợp và hoàn cảnh như vậy
phải kể là mạo hiểm, nếu chưa nói là liều lĩnh vì nước Trời. Bài trích
sách Sa-mu-en quyển một cho thấy câu chuyện Chúa gọi Samuen để thi hành
sứ mệnh lãnh đạo dân Chúa và làm ngôn sứ. Samuen trả lời sẵn sàng: Lạy
Chúa, xin hãy nói, vì tôi tớ Chúa đang lắng nghe (1Sm 3:10).
Nói đến ơn gọi nhiều người nghĩ rằng chỉ có linh mục và tu sĩ nam nữ mới
được ơn Chúa gọi làm việc tông đồ truyền giáo. Thực ra mỗi người tín hữu
đều có ơn gọi. Nói chung có ba thứ ơn gọi khác nhau: ơn gọi làm linh mục
tu sĩ nam nữ, ơn gọi sống đời hôn nhân, ơn gọi sống độc thân giữa đời.
Người giáo dân sống độc thân hay có gia đình qua Bí tích Rửa tội và Thêm
sức đều được gọi để làm việc tông đồ giáo dân bằng lời cầu nguyện, gương
sáng, bằng việc bác ái phục vụ theo khả năng và phương tiện có thể.
Theo thánh Phaolô thì trong Giáo hội có những ơn gọi, những chức vụ và
vai trò khác nhau khả dĩ để xây dựng nhiệm thể Chúa Kitô (1 Cr
12:12-34). Công đồng Vaticanô II trong Sắc lệnh về Tông đồ Giáo dân, kêu
gọi người giáo dân làm việc tông đồ nơi gia đình, trong xã hội, trên
bình diện quốc gia và quốc tế qua việc tông đồ cá nhân, việc tông đồ tập
thể. Công Ðồng ghi nhận: Người giáo dân có rất nhiều cơ hội làm việc
tông đồ: rao giảng Phúc âm và thánh hoá. Chính chứng tá của đời sống
Kitô và những việc lành được làm với tinh thần siêu nhiên có sức lôi kéo
người ta đến đức tin và đến với Thiên Chúa (TÐGD # 6).
Như vậy có ơn gọi nọ giá trị và cao qui hơn ơn gọi kia chăng? Cổ nhân
thường nói: Tu là cõi phúc, tình là giây oan. Tuy nhiên tu mà không trọn
kiếp thì cũng không hẳn là có hạnh phúc. Ðiều quan trọng là mỗi người
sống ơn gọi của mình, tìm cách phát triển và hoàn thành ơn gọi. Trong
một vở kịch mà tài tử chính diễn dở thì làm cho vở kịch kém giá trị.
Trái lại người đóng vai phụ mà diễn hay, thì cũng được khen thưởng.
Sống ơn gọi là một tiến trình kéo dài suốt cả cuộc sống. Ngày chịu chức
linh mục không phải là dừng bước làm linh mục. Ngày chịu chức linh mục
mới chỉ là bước khởi đầu cho đời sống linh mục. Ðời sống hôn nhân cũng
vậy. Hôn nhân không dừng lại trong ngày đám cưới, trong tuần trăng mật.
Tình yêu và đời sống hôn nhân phải được nuôi dưỡng và phát triển từ ngày
này qua ngày khác, từ năm nọ qua năm kia. Ơn gọi làm người Kitô hữu cũng
không dừng lại khi lãnh nhận Bí tích Thanh tẩy hay Bí tích Thêm sức.
Chứng chỉ rửa tội không phải là giấy thông hành để vào nước Trời, nếu
người ta không sống và thực hành lời Chúa và không giữ giới răn Chúa.
Mỗi người tín hữu cần tiếp tục học hỏi về đạo giáo và đường lối Phúc âm
hầu làm tăng triển mối liên hệ với Chúa, sống đức tin và làm đổi mới đức
tin.
Ðó là tíến trình của việc làm môn đệ. Mỗi người Kitô hữu đã chịu Phép
Thanh tẩy gồm cả linh mục, nam nữ tu sĩ đều được gọi để làm môn đệ Chúa.
Việc người tín hữu đáp lại tíếng Chúa mời gọi không phải là một lần. Mỗi
ngày đòi ta làm mới lại việc đáp trả. Còn việc chấp nhận hay không là
tùy thuộc vào mỗi người. Bản tính loài người là yếu đuối, nhưng khi Chúa
mời gọi ta làm việc nọ chuyện kia, Người ban đủ ơn để ta thi hành công
việc.
Lời Chúa mời gọi không phải là tiếng gọi một chiều, nhưng bao hàm việc
đáp trả và cộng tác với ơn Chúa. Ân huệ và quyền năng của Chúa tuỳ thuộc
vào việc mở rộng tâm hồn và cộng tác của mỗi người.
Lời cầu nguyện: xin cho được đáp trả và sống ơn gọi mỗi ngày:
Lậy Chúa! Chuá hằng kêu gọi mỗi người
đến những vai trò và phận vụ khác nhau
để phụng sự Chúa và phục vụ đồng loại.
Xin cho những người đứng giữa ngã ba đường
không biết phải theo đường nào
được nhận ra đường Chúa muốn họ đi
để họ có thể đáp trả và theo đuổi.
Và xin ban ơn để con hoàn thành ơn gọi. Amen.
Theo LM Trần Bình Trọng
Vietcatholic News