Ơn
gọi
Các bài viết về
Ơn gọi
Các giáo sĩ chia sẻ chứng từ về ơn gọi
VATICAN CITY (Zenit.org) - Một trong những nghi thức kết thúc Năm Linh mục là hàng giáo sĩ được mời gọi lên sân khấu tại Sảnh đường Phaolô VI ở Rome hôm thứ Tư vừa qua để chia sẻ những chứng từ về ơn gọi của mình.
Trong số những vị lên trình bầy có những linh mục đã khám phá và nuôi dưỡng
ơn gọi giữa lúc chiến tranh, những người đã có thời nhiễm thói hư tật xấu, hay
những vị khám phá được ơn gọi trong thời gian khủng hoảng về đức tin vì bệnh
hoạn hay vì nền văn hóa thế tục.
Buổi trình bầy này mang tên “Linh mục Ngày nay”, được cổ võ do hàng giáo sĩ
thuộc các Phong trào Focolare và Schoenstatt, hợp tác với Canh tân Đặc sủng Công
giáo và các phong trào giáo sĩ khác, cũng như được hỗ trợ bởi Thánh bộ Giáo sĩ.
Trong buổi quy tụ, các linh mục được thưởng thức các bản ca nhạc, các đoạn phim
ảnh về ơn gọi linh mục và những trích đoạn trong các diễn từ của Đức giáo hoàng
Benedict XVI trong Năm Linh mục.
Trong khung cảnh lễ hội và cầu nguyện này, người ta thấy có hàng ngàn linh mục
từ khắp nơi trên thế giới, tai đeo earphone để sẵn sàng lắng nghe bản dịch những
chứng từ của hàng chục anh em linh mục bước lên sân khấu để chia sẻ cách thức
Thiên Chúa đã đánh động trái tim của họ ra sao và Người tiếp tục khuyến khích họ
trung thành với lời kêu gọi này như thế nào.
Chiến tranh
Ba linh mục châu Phi bước lên diễn đàn trước nhất: Đó là cha Ildephonse
Niyongabo, cha chính xứ Manirambona và cha Marc Bigirindavyi.
Linh mục đầu tiên cho biết ngài vào chủng viện năm 1992, ít lâu trước khi cuộc
nội chiến nổ ra trong nước. Ngôi trường tiểu chủng viện ở Buta nơi ngài tu tập
bị binh lính tràn vào chiếm đoạt:
“Tôi nhớ đó là ngày 29 tháng 4 năm 1997, binh sĩ phe địch xông vào chủng viện.
Chúng tôi tự hỏi không biết nên xử trí ra sao?”
Chúng tôi nghĩ mình cứ ở lại và đoàn kết với nhau. Họ bắt đầu bắn loạn xạ. Chúng
tôi vẫn kiên quyết kết đoàn. Ngày hôm đó tôi mất một người anh ruột và một số
bạn khác.
“Chúng bắn tôi bị thương, tôi vội chui xuống gầm giường. Bỗng dưng có một tiếng
nổ chát chúa: chúng ném một trái lựu đan ngay gần chỗ chúng tôi ẩn núp.”
“Chúng tiếp tục bắn. Giữa cảnh kinh hoàng, các bạn tôi đang chết với lời cầu
nguyện: Chúa ơi, xin tha thứ cho họ vì họ không biết việc họ đang làm.”
“Còn những người khác thì liều chết băng bó vết thương cho anh em.”
Cha Niyongabo thú nhận rằng sau vụ này, ngài cảm thấy một cuộc chiến đấu trong
nội tâm, và bắt đầu thắc mắc tự hỏi xem có cần phải làm linh mục mới là một
người Kitô hữu tốt hay không.
Thế rồi, cha bề trên chủng viện mời ngài dạy học tại đó, và ngài lại một lần nữa
cảm nghiệm được ơn gọi. Ngài kết luận: “Tôi nhập đại chủng viện và thụ phong
linh mục năm 2004.”
Cầu nguyện
Giám mục Joseph Grech thuộc giáo phận Sandhurst (Úc), cho thính giả hay rằng mục
tiêu duy nhất trong ơn gọi làm linh mục của ngài là để “giúp đỡ người khác và có
sự kết hợp sâu xa với Chúa Giêsu Kitô.”
“Tôi cảm tạ Thiên Chúa đã ban cho tôi vị chính xứ đầu tiên. Một hôm, không lâu
sau khi tôi đến phục vụ giáo xứ, cha đã cùng tôi cầu nguyện. Ngài cầu xin cho
tôi cảm nghiệm được Đấng Kitô Phục sinh và làm chứng nhân cho Người ngay những
ngày đầu trong sứ vụ linh mục của tôi.”
“Trong tận đáy lòng, tôi biết rõ Chúa Giêsu hiện diện trong mọi điều tôi làm,
đánh động tâm hồn những ai tôi gặp, cũng như thời gian ngài còn dong duổi trên
các nẻo đường ở Isreal ngày trước.”
Rượu
Cha Helmut Kappes, người Đức, nói với thính giả về tệ nạn ghiền rượu mắc phải
khi còn trẻ.
“Tôi tưởng rượu sẽ giúp tôi đương đầu với những hoàn cảnh khó khăn. Vậy mà trái
lại, khó khăn còn tăng thêm chồng chất. Vì vậy tôi quyết định chữa trị tại trung
tâm hồi phục.
Linh mục nhớ lại rằng “nhiều cuộc gặp gỡ khác nhau làm cho tôi hiểu được điều
quan trọng là phải lắng nghe những gì sâu kín tận đáy hồn tôi.”
Ngày nay cha Kappes đang hoạt động toàn thời gian cho sứ vụ tông đồ, Ngài kết
luận: “Tôi cảm thấy được cộng đoàn nâng đỡ.”
Bệnh tật
Cha Cristian Díaz Yepes, người nước Venezuela, kể rằng khi còn niên thiếu, ngài
muốn làm một họa sĩ và văn sĩ, “nhưng Chúa đã gọi tôi làm những điều lớn lao
hơn.”
Thế nhưng con đường đi tới chức linh mục lại không tránh được những thử thách,
vì ngài được chẩn bậnh cho biết mắc phải chứng đa sơ cứng (multiple sclerosis).
Bệnh tật này sẽ ngăn trở không cho ngài được thụ phong làm linh mục.
“Tôi tưởng mình đã mất ơn gọi tốt đẹp rồi, nhưng nhờ sự giúp đỡ của một linh mục
và giáo dân, tôi thấy được tiếng gọi mới là chọn chỉ mình Thiên Chúa thôi.”
“Tôi muốn sống mạnh mẽ mỗi lúc để cho các đồng bạn nhận lấy ơn gọi mà coi như
tôi đã đánh mất.”
Tuy nhiên, sức khỏe của cha bắt đầu cải thiện, nên các vị giám đốc trong chủng
viện cho ngài được ở lại. Vậy mà trong thời gian từ sau khi chịu chức phó tế cho
đến ngày thụ phong linh mục ngài lại phải chịu đựng một tật bệnh khác, nhưng
cuối cùng ngài đã lướt thắng được.
Sau tất cả những khó khăn đó, cha Diaz nói: “Tôi xác tín rằng chỉ có Chúa mới là
nơi tôi được an toàn.”
Tai tiếng
Cha Brendan Purcell, người Ái nhĩ lan, lên sân khấu để kể chuyện về ơn gọi của
mình, nhưng đồng thời cũng suy tư về thời gian khó khăn Giáo hội đang trải qua
trong nước Ái nhĩ lan vì những tai tiếng về lạm dụng tính dục gây ra bởi một số
linh mục.
Cha nói rằng vào một dịp ngài được mời tới nói truyện trong một chương trình
trên đài truyền hình khi đề tài về lạm dụng tính dục đang được thảo luận. Cha
quyết tâm giữ thái độ như thế này: “Tôi không cần thắng thế. Tôi chỉ cần tình
yêu thương.”
Cha cho biết: “Thay vì nói rằng tôi chẳng liên quan gì đến vụ tai tiếng này gì
hết, tôi nói về sự xấu hổ thẹn thùng của tôi, nhận hết tội vào tôi thay cho
những người khác.”
Một trong những nạn nhân vụ lạm dụng tính dục có mặt trong chương trình truyền
hình này. Cha nói: “Tôi chắc là anh ta sẽ tấn công tôi. Vậy mà anh lại bảo: Nghe
một linh mục như thế này nói cũng hả dạ.”
Đổi mới
Cuộc gặp gỡ kết thúc bằng giờ Kinh chiều, với Hồng y Claudio Hummes là chủ tịch
Thánh bộ Giáo sĩ, làm chủ tọa.
Trước khi bắt đầu bài giảng lễ, hồng y nói với các tham dự viên rằng cuộc gặp gỡ
này “nhắc tôi nhớ đến Đức giáo hoàng Gioan Phaolô II trong buổi canh thức đáng
ghi nhớ trước lễ Hiển linh năm 1998 với các phong trào giáo sĩ.
“Đó là một cuộc gặp gỡ thật hoành tráng và rất mực quan trọng.”
Hồng y Claudio Hummes nói thêm rằng được thấy rất nhiều linh mục họp lại với
nhau như thế này làm “cho chúng ta trẻ trung lại, cho chúng ta niềm vui được ở
trong hàng ngũ linh mục.”
Ngài mời gọi hàng giáo sĩ trở thành những chứng nhân cho nền văn hóa này, tuy
“có lúc gặp những khó khăn, chắc là thế, nhưng nhờ đó có thể rao truyền Tin Mừng
trong mọi nền văn hóa” vì “trong tất cả đều có điều thiện hảo và chân lý.”
Nguồn:vietcatholic.net