Ơn
gọi
Các bài viết về
Ơn gọi
Ơn gọi Thừa Sai
1.Thừa sai là một ơn
gọi
Khi gọi ai thì người ta kêu hay làm dấu hiệu. Ai được kêu thì quay lại nhìn xem
hay lắng tai nghe. Ai được người khác gọi hay vẫy tay thì nhìn xem, rồi tuỳ tiện
hướng về phía người đó.
Người đi tu là người được Chúa gọi. Người được gọi thì nhiều, nhưng người được
chọn lại ít (Mt 20,16). Kết quả của ơn gọi là tuỳ như người ta có nghe tiếng
Chúa gọi và có quảng đại đáp lại tiếng đó hay không. Không phải tự nhiên mà các
nhà truyền giáo đã chọn vào các tu hội thửa sai. Phải có cái gì đó nơi người
được gọi. Mỗi người được gọi một cách để làm công việc Chúa muốn cho mình làm.
Được gọi cách nào và để làm gì thì người được gọi phài tìm cách đáp ứng cho
nhằm. Có như vậy mới được việc cho mình và cho Chúa. Nếu tôi cảm thấy mình được
ơn gọi làm thửa sai thì tôi phải săn sóc và vun trồng ơn gọi này. Tôi không thể
là thừa sai, khi tôi còn lưỡng lự giữa việc dấn thân đi truyền giáo dưới nhiều
hình thức, với sự hướng chiều về một đời sống yên hàn ở một nơi không có bấp
bênh và xáo trộn. Nếu tôi thấy thiên về một đời sống như thế thì ấy là dấu tôi
không thích hợp cho ơn gọi thừa sai. Bởi thế, ngay từ đầu tôi cần xác định thái
độ của tôi trong ơn gọi thừa sai. Tôi đứng ở chỗ nào trên các chặng đường ơn
gọi. Ơn gọi tu trì nào củng đòi người được gọi phải dấn thân và từ bỏ, nếu người
ấy muốn đi đúng đường và trở nên một người có giá trị. Đôi khi xảy ra chuyện
người ở trong hội dòng này lại muốn làm công việc của người ở trong hội dòng
kia. Ngưởi ở đâu thì hãy làm đúng công việc ở đó. Là thửa sai thì hãy làm công
việc của thửa sai, còn những việc khác để cho người khác làm. Người của hội dòng
khác không làm được công việc của thừa sai và ngược lại. Vậy công việc của thửa
sai là thế nào ?
2. Công việc hiện nay của Hội Thừa Sai Việt Nam
Hội Thừa Sai Việt Nam đã có từ trước 1975, thời Đức Tổng Nguyễn Kim Điền. Hội đã
hoạt động và có được một số thành viên nòng cốt. Nhưng vì các biến động của thời
cuộc, Hội không còn được sinh hoạt bình thường, các thành viên phân tán. Hội kể
như “chìm xuống” cho đến những năm gần đây mới được khôi phục lại. Hội được mang
danh là Thừa Sai Việt Nam trực thuộc Hội Đồng Giám Mục Việt Nam và được giao cho
ĐC Phê-rô Trần Đình Tứ, Giám mục Phú Cường đảm trách. Hội bắt đầu chiêu sinh,
lập trụ sở Trung Ương và bổ nhiệm người huấn luyện, xây học viện ở Gò Mây và
được ĐHY Phạm Minh Mẫn giao cho quản nhiệm giáo xứ này. Mỗi lúc Hội được thành
hình rõ nét và mang diện mạo của một tu hội thực thụ. Nhưng phải nói là tu hội
còn đang ở trong giai đoạn đầu với những khó khăn và hạn chế. Tình trạng này có
thể động viên những người đóng vai khai phá và tạo ra cho họ một niềm phần khởi
hăng say nhưng cũng có thể làm cho một số thành viên e ngại về những khó khăn
thuở ban đầu và cũng có thể vì thế mà tỏ ra ngao ngán không muốn tiếp tục hay
muốn chuyển hướng sang một tu hội hoặc chủng viện đã có nề nếp vững chãi và bảo
đảm hơn. Những điều này thật dễ hiểu và thường xảy ra. Nhưng có như thế thì ơn
gọi thừa sai mới thực là một cái gì độc đáo, dành riêng cho những con người quả
cảm, không ngại bước vào con đường chông gai để phục vụ Chúa và Gíáo Hội trên
mảnh đất quê hương này.
3. Con đường đang đi tới
Những người di cư vào miền Nam năm 1954 và những người vượt biên sang các nước
Âu Mỹ thập niên 70,80 đáng cho chúng ta suy nghĩ. Họ liều mạng bỏ lại tất cả để
ra đi. Họ đã trải qua biết bao nhiêu gian nguy vất vả. Nhiều người đã bỏ mạng
trong cuộc hải hành. Nhiều người còn lại đã phải cơ cực trăm chiều. Nhưng cuối
cùng những con người này đã tạo lập được cơ nghiệp.
Con đường Hội Thừa Sai đang đi tới cũng giông giống như vậy. Các thảnh viên hiện
nay cũng như các vị hữu trách đang góp công góp sức để định hình cho tu hội. Như
thế đủ hiểu vị trí và trách nhiệm của thế hệ đương thời với công lao và những hy
sinh vất vả. Nhưng có công trình đáng kể nào mà lại ở ngoài sự hy sinh.
4. Con đường riêng của Hội Thừa Sai
Thừa Sai là thừa lệnh để được sai đi. Địa điểm được sai đến là các vùng truyên
giáo trong nước cũng như ngoài nước. Bất cứ ở đâu cần người rao giảng, làm chứng
cho Chúa là người thừa sai được gửi tới. Phạm vi truyền giáo có hai: một là
truyền giáo bên trong, hai là truyền giáo bên ngoài. Truyền giáo bên trong là
truyền giáo trong gia đình, tại quê hương xứ sở, nơi mình sinh sống. Truyền giáo
bên ngoài là đi xa, tới những nơi không phải là đất nước mình, giữa những người
xa lạ về đủ thứ: ngôn ngữ, chủng tộc, tôn giáo, có khi tại những nơi và những
người thủ nghịch với đạo của mình nữa, như hiện nay tại những nước Hồi giáo Ấn
độ, Pakistan, Indonesia v.v… Sứ mệnh truyền giáo này đòi hỏi nơi nhà thừa sai
một tinh thần từ bỏ và một sự sẵn sàng chấp nhận những hy sinh cần thiết về nhà
ở, cơm ăn, áo mặc và một số tiện nghi tối thiểu. Chính những sự hy sinh từ bỏ
này tạo nên những mẫu người đáng kính phục. Vì thế, nếu muốn là thừa sai đích
thật thì phải mang trong mình xu hướng và tâm trạng này. Ngày xưa khi có người
muốn theo Chúa, Chúa đã bảo người ấy là Người không có nơi tựa đầu (Lc 9,58) và
ai đã cầm cầy mà còn ngoái lại đàng sau thì không thích hợp với Nước Thiên Chúa
(Lc 9, 62). Tất cả đều là hy sinh và đòi hỏi.
Não trạng của người thời nay khó quen vả chấp nhận những đòi hỏi như thế. Tính
tự nhiên là như vậy. Nhưng nếu được ơn Chúa giúp, con người sẽ ra khác. Cùng với
sự tập tành và tu luyện theo một nền thần học và linh đạo truyền giáo, qua sách
vở và kinh nghiệm cũng như đời sống của các bậc tiền bối trong ngành truyền
giáo, những ai theo ơn gọi thừa sai sẽ được Chúa hướng dẫn bườc đường mình đi;
Người sẽ ban cho tinh thần truyền giáo như đã ban cho các bậc cha anh, để hoạt
động trong cánh đống truyền giáo mênh mông và đa dạng.
Người ta không thể thành thợ trong một ngày cũng như không thể thành nhà truyền
giáo trong một thời gian ngắn. Đây là một công trình dài hạn, một ơn gọi cam go
mà chỉ những người kiên trì và thiện chí mới theo đuổi được. Ngoài ra, đây cũng
còn là công trình tập thể. Phải có nhiều người chung vai sát cánh bắt tay vào
việc, nâng đỡ và khuyến khích lẫn nhau, mới khỏi nản và giữ được ngọn lửa hăng
say như lúc ban đầu.
Bởi vậy, việc huấn luyện là cần, huấn luyện chung cũng như huấn luyện riêng. Ai
đang trong thời kỳ đào luyện, hảy tận dụng thời gian này để luyện cho mình một
tinh thần vững chắc hiến thân cho việc truyền giáo và coi đây là lý tưởng của
đời mình, một lý tưởng tạo ra giá trị và đem lại niềm vui cho mình, một niềm vui
của người cho đi nhưng được nhận lại. Điều này xem ra như là một nghịch lý của
Tin Mừng: cho thì đươc, chết đi sẽ được sống như hạt lúa nếu không chết đi thì
chỉ trơ trọi một mình, còn nếu chết đi (Ga 12,24), sẽ sinh nhiêu bông trái.
Kết luận: Lý tưởng truyền giáo tuy cao đẹp nhưng thật là khó. Vì vậy, phải tin
và nhìn vào vẻ cao đẹp của lý tưởng cũng như tin vào sự hỗ trợ của ơn Chúa. Có
như thế mới hy vọng theo đuổi lý tưởng cho đến cùng được.
Lm. Anrê Đỗ xuân Quế, OP
Nguồn:vietcatholic.net