Phụng
vụ - Mục vụ
Thông điệp
Thông Điệp Phục Sinh Urbi et Orbi (2007)
Anh
chị em khắp nơi trên thế giới thân mến,
Những người nam nữ thiện chí thân mến,
Chúa
Kitô đã phục sinh! Bình an cho anh chị em! Hôm nay chúng ta mừng kính
mầu nhiệm cao cả là nền tảng của đức tin và niềm hy vọng
Kitô Giáo: Chúa Giêsu thành Nagiarét, Đấng Chịu Đóng Đinh, đã
sống lại từ trong cõi chết vào ngày thứ Ba như đã chép trong Thánh
Kinh. Hôm nay đây, chúng ta lắng nghe với một xúc cảm bồi hồi
mới lời các thiên thần loan báo trong buổi rạng đông của ngày
thứ nhất trong tuần sau ngày Sabát cho bà Maria Mađalêna và cho các
phụ nữ ở ngôi mộ: “Sao các bà tìm người sống trong kẻ
chết? Ngài không còn ở đây nữa, Ngài đã sống lại rồi!” (Lc
24:5-6).
Không khó khăn gì để tưởng tượng ra các cảm xúc của những
người phụ nữ này vào lúc đó: buồn phiền và chán nản trước
cái chết của Chúa mình, hoang mang và kinh ngạc trước một sự
kiện quá sững sờ. Nhưng cửa mồ đã mở toang và trống rỗng:
thi hài không còn đó nữa. Ông Phêrô và Gioan, khi được những người
phụ nữ này thông báo, đã chạy ra mồ và thấy những điều họ
nói là thật. Niềm tin của các Thánh Tông Đồ nơi Chúa Giêsu, Đấng
Mêsia được trông đợi, đã phải trải qua một thử thách nặng
nề bởi cuộc khủng hoảng thập giá. Khi Ngài bị bắt, bị kết
án, các ngài đã tản mác tứ phương. Giờ đây họ lại tập
hợp lại với nhau, hoang mang và bối rối. Nhưng chính Chúa Giêsu
đã hiện đến để đáp lại khao khát của họ muốn có một điều
gì đó chắc chắn hơn. Cuộc gặp gỡ này không phải là một
giấc mơ hay một ảo giác hay một tưởng tượng chủ quan; đó là
một kinh nghiệm thực sự dù bất ngờ, và chính vì bất ngờ mà
còn có sức đánh động hơn nữa. “Chúa Giêsu hiện ra và đứng
giữa họ và phán ‘bình an cho anh em!’” (Ga 20:19).
Trước những lời này, đức tin hầu như đã tiêu tan mất của
họ đã được phục hoạt. Các Thánh Tông Đồ đã bảo ông Tôma,
người vắng mặt trong cuộc gặp gỡ ngoại thường ấy : Đúng
thế, Chúa đã thực thi những lời Ngài phán hứa; Chúa đã thực
sự sống lại, chúng tôi đã trông thấy Ngài và đã chạm đến
Ngài! Tuy nhiên, ông Tôma vẫn còn nghi ngờ và bối rối. Tám ngày
sau đó tại phòng trên Gác, Chúa Giêsu đến lần thứ hai, Ngài
bảo ông: “Đặt ngón tay vào đây, và hãy nhìn xem tay Thầy. Đưa
tay ra mà đặt vào cạnh sườn Thầy. Đừng cứng lòng nữa, nhưng
hãy tin!” Lời đáp trả của vị Tông Đồ là một câu tuyên xưng
lòng tin đầy xúc động: “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa
của con”. (Ga 20:27-28)
“Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!”
Cả chúng ta cũng lặp lại lời tuyên xưng đức tin này của Thánh
Tôma. Tôi đã chọn câu này cho lời chào Phục Sinh năm nay của tôi
vì nhân loại ngày nay trông đợi nơi các Kitô hữu một chứng tá
mới cho sự Phục Sinh của Chúa Kitô; nhân loại cần được gặp
gỡ Ngài và nhận biết Ngài là Chúa thật và là người thật.
Nếu chúng ta có thể nhận ra nơi vị Tông Đồ này những hồ nghi
và thiếu xác quyết của quá nhiều Kitô hữu ngày nay, những lo
sợ và tuyệt vọng của nhiều người đương thời với chúng ta,
thì cùng với vị Tông Đồ này chúng ta cũng sẽ có thể tái khám
phá với một xác tín mới đức tin nơi Chúa Kitô đã chết và đã
sống lại cho chúng ta. Đức tin này được truyền lại dọc dài
những thế kỷ bởi các vị kế tục các Thánh Tông Đồ, và sẽ
tiếp tục được lưu truyền vì Chúa Phục Sinh không chết nữa.
Ngài sống trong Giáo Hội và dẫn dắt Giáo Hội mạnh mẽ tiến bước
trên con đường hoàn thành chương trình cứu độ muôn đời.
Tất cả chúng ta đều có thể bị cám dỗ bởi sự bất tín của
Thánh Tôma. Đau khổ, sự dữ, bất công, cái chết, đặc biệt khi
nó giáng xuống những người vô tội như trẻ thơ, những nạn nhân
của chiến tranh và khủng bố, của đau yếu và đói khát, không
đặt đức tin chúng ta trước những thử thách đó sao? Nhưng điều
nghịch lý là chính sự bất tín của Thánh Tôma lại rất quý báu
cho chúng ta trong những trường hợp này vì nó giúp chúng ta thanh
tẩy mọi ý niệm sai lầm về Thiên Chúa và dẫn chúng ta đến
sự khám phá dung mạo đích thật của Ngài: đó là dung mạo của
một Thiên Chúa, Đấng trong Chúa Kitô, đã gánh lấy vào mình
những thương tích của một nhân loại bầm dập. Thánh Tôma đã
nhận từ Chúa, và đến lượt mình, ngài đã truyền lại cho Giáo
Hội hồng ân của một đức tin bị thử thách trước cuộc thương
khó và cái chết của Chúa Giêsu, và đã được củng cố nhờ
cuộc gặp gỡ với Chúa phục sinh. Đức tin của ngài gần như đã
chết nhưng được tái sinh nhờ vào việc động đến các thương
tích của Chúa Kitô, những vết thương mà Chúa Phục Sinh không che
đậy đi nhưng để lộ ra và tiếp tục để lộ ra như thế để
chỉ cho ta thấy trong những thử thách và gian truân của mỗi
kiếp người.
“Nhờ những thương tích của Người mà chúng ta được cứu
chữa” (1 Pr 2:24). Đây là thông điệp Thánh Phêrô gởi đến
những tân tòng tiên khởi. Những thương tích này, như những dấu
chỉ Chúa đã thất bại hiển nhiên, ở buổi đầu đã là một
trở ngại cho đức tin của Thánh Tôma, thì nay cũng chính những thương
tích ấy lại là những dấu chỉ của một tình yêu vinh quang.
Những thương tích mà Chúa Kitô đã đón nhận vì yêu chúng ta giúp
chúng ta hiểu Chúa là ai, và giúp chúng ta lặp lại: “Lạy Chúa
của con, lạy Thiên Chúa của con!”. Chỉ có một Thiên Chúa yêu
chúng ta đến mức gánh lấy vào mình những thương tích và đau đớn
của chúng ta, đặc biệt những khổ đau đầy oan khiên mới là Đấng
đáng để chúng ta tin.
Bao nhiêu là thương tích, bao nhiêu là đau khổ trong thế giới này!
Những thiên tai và những thảm kịch nhân loại đã gây ra không
biết cơ man nào những nạn nhân; và những thiệt hại vật chất
lớn lao cũng không thiếu. Những ý nghĩ của tôi vươn tới những
biến cố gần đây ở Madagascar, quần đảo Solomon, Mỹ Châu La
Tinh và những miền khác trên thế giới. Tôi nghĩ đến nạn đói,
đến những bệnh nan y, đến chủ nghĩa khủng bố và nạn bắt cóc,
đến hàng ngàn những khuôn mặt bạo lực mà nhiều người đang
cố biện minh nhân danh tôn giáo, đến sự chà đạp sự sống, đến
sự vi phạm nhân quyền và tệ nạn bóc lột con người. Tôi băn
khoăn về các điều kiện sống đang thịnh hành tại nhiều miền
tại Phi Châu. Tại Darfur và tại các lân quốc đang có một tai
ương và thật buồn mà nói rằng tình trạng nhân đạo ở đây đã
bị đánh giá quá thấp. Tại Kinshasa, thuộc Cộng Hòa Dân Chủ Côngô,
bạo lực và hôi của trong các tuần qua đang dậy lên những lo
sợ cho tương lai của tiến trình dân chủ của Côngô và việc tái
thiết đất nước. Tại Sômalia, cuộc chiến vừa bộc phát đã
xua tan triển vọng hòa bình và làm xấu thêm cuộc khủng hoảng
trong vùng, đặc biệt về phương diện di dân và nạn buôn bán vũ
khí. Zimbabwe đang trong vòng khủng hoảng trầm trọng; và vì thế các
Đức Giám Mục nước này trong một tài liệu gần đây đã chỉ
ra rằng cầu nguyện và một dấn thân được chia sẻ vì một
thiện ích chung là con đường duy nhất để thăng tiến đất nước.
Cũng thế dân chúng tại Đông Timor giờ đây đang đứng trước
nhu cầu hòa giải và hòa bình trong khi nước này đang chuẩn bị
cho các cuộc tuyển cử quan trọng. Cả ở những nơi khác, hòa bình
cũng thật cần thiết: tại Sri Lanka chỉ có một giải pháp thông
qua thương lượng mới có thể đặt dấu chấm hết cho một cuộc
xung đột đang gây ra quá nhiều đổ máu: Afghanistan được ghi
dấu bởi sự gia tăng bất ổn. Tại Trung Đông, bên cạnh một vài
dấu chỉ hy vọng trong đối thoại giữa Do Thái và nhà cầm
quyền Palestine, không có một dấu chỉ tích cực nào đến từ
Iraq, mảnh đất đã bị tan hoang bởi những tranh chấp liên tục
trong khi người dân phải di tản lánh nạn. Tại Li Băng, sự tê
liệt của các định chế chính trị quốc gia đe dọa vai trò nước
này được kêu gọi để giữ trong vùng Trung Đông và đặt tương
lai nước này vào một thử thách nghiêm trọng. Cuối cùng, tôi không
thể quên những khó khăn các cộng đoàn Kitô Giáo phải đối
diện hàng ngày và cuộc xuất hành của người Kitô hữu khỏi
Miền Đất đã được chúc phúc, và là cái nôi đức tin của chúng
ta. Tôi thân ái lặp lại với dân chúng trong vùng tình cảm gần gũi
trong tinh thần của tôi.
Anh chị em thân mến, qua các thương tích của Chúa Kitô Phục Sinh,
chúng ta có thể nhìn thấy những sự dữ đang gây đau thương cho
nhân loại dưới con mắt hy vọng. Thật vậy, qua biến cố phục
sinh, Chúa chưa cất đi những đau khổ và sự dữ trong thế giới
nhưng đã chinh phục chúng ở chính gốc rễ chúng bởi sự dư
dật các hồng ân của Ngài. Ngài đã đáp lại sự ngạo mạn
của sự dữ với sự tối thượng của tình yêu. Ngài đã để
lại cho chúng ta tình yêu không sợ cái chết như con đường đưa
đến hòa bình và an vui: Ngài nói với các môn đệ trước cái
chết của Ngài “Anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương
anh em.” (Ga 13:34).
Anh chị em trong đức tin, những người đang lắng nghe tôi nói đây
từ mọi miền trái đất!
Chúa Kitô đã sống lại và Ngài đang sống giữa chúng ta. Chính Ngài
là niềm hy vọng cho một tương lai tốt đẹp hơn. Như chúng ta cùng
nói với Thánh Tôma: “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của
con!”, cầu xin cho chúng ta được nghe lại lần nữa trong tâm
hồn mình những lời đầy yêu sách của Chúa: “Ai phục vụ
Thầy, thì hãy theo Thầy; và Thầy ở đâu, kẻ phục vụ Thầy cũng
sẽ ở đó. Ai phục vụ Thầy, Cha của Thầy sẽ quý trọng người
ấy." (Ga 12:26). Kết hiệp với Ngài và sẵn sàng thí mạng
sống mình vì anh em (x 1 Ga 3:16), chúng ta hãy trở thành những tông
đồ hòa bình, những sứ giả của niềm vui không sợ khổ đau -
đó là niềm vui Phục Sinh. Lạy Mẹ Maria, Mẹ Chúa Kitô Phục Sinh,
xin Mẹ xin cho chúng con hồng ân Phục Sinh này.
Chúc Phục Sinh hạnh phúc cho tất cả anh chị em.
+ Đức Thánh Cha Bênêđíctô XVI
Theo Bản
dịch J.B. Đặng Minh An
Vietcatholic
News