Sinh viên Công giáo tại Huế Tin tức

 

 Hãy thương những “số phận”


Nghĩa trang Anh Hài - Gx Ngọc Hồ - TGP Huế

Các bạn SVCG tại Huế đang cùng nhau

làm vệ sinh nghĩa trang

Cùng đọc kinh cầu nguyện cho các thai nhi

Tôi đã đi Ngọc Hồ nhiều lần rồi nhưng mà cảm giác trong tôi lúc lên đó không thay đổi tí nào cả. Ngay khi bước lên khu nghĩa trang là trong lòng tôi lại vui buồn lẫn lộn, nhiều dòng suy nghĩ lại bắt đầu hiện ra trong đầu tôi, tôi vừa làm vừa suy tư. Tôi suy nghĩ về cuộc đời của tôi. Mặc dù trong cuộc đời tôi vẫn không ít lần gặp khó khăn, thử thách và cũng đã có những lúc tôi đã thất vọng nhưng rồi mọi chuyện cũng qua đi và tôi cũng đã vượt qua những giây phút đó. Nhưng điều mà tôi vẫn còn tiếc trong cuộc đời là ít khi tôi dừng lại một ít giây phút mà suy nghĩ về sự sống nơi con người của tôi. Còn bạn, bạn...và bạn nữa thì sao, tôi nghĩ các bạn cũng thế. Đến giây phút này thì dòng suy nghĩ trong tôi lại càng diễn ra mãnh liệt hơn. Tôi không hiểu điều gì đã tác động đến tôi như thế.

Lúc đó, tôi nghĩ về mình nhiều hơn. Thú thật tôi cũng rất vui, không biết điều đó có làm cho những người đang nằm đó buồn không nhưng quả thật tôi không thể nghĩ khác được. Tôi thấy mình thật hạnh phúc khi được sinh ra trong cuộc đời này. Nhờ ơn Chúa, cha mẹ tôi đã sinh ra tôi và cho tôi một cuộc sống hạnh phúc trong sự yêu thương của ba mẹ, họ hàng mặc dù gia đình chúng tôi không khá giả về mặt kinh tế. Và chính môi trường gia đình đã dạy cho tôi biết nhiều điều, đã ảnh hưởng rất nhiều tới cuộc sống của tôi bây giờ. Chính sự cố gắng không biết mệt mỏi của ba mẹ mà bây giờ tôi có mặt tại đây. Tôi nghĩ mình thật may mắn và hạnh phúc. Nhưng tôi nghĩ các bạn may mắn hơn tôi nhiều, có thể các bạn được sống trong một gia đình hạnh phúc hơn, ba mẹ yêu thương con cái và anh chị em sống với nhau đầm ấm và cũng có thể điều kiện sống của gia đình bạn khá giả hơn chúng tôi. Nhưng điều mà tôi muốn hỏi các bạn là đã có lúc nào các bạn dành một vài phút để nhìn về cuộc đời, về những niềm vui và hạnh phúc mà các bạn có được trong cuộc sống hiện tại này chưa. Tôi thiết nghĩ nếu các bạn chưa làm điều đó thì các bạn chưa thực sự nhìn thấy giá trị của cuộc sống mình đang có và cũng chưa cảm nghiệm được hết cung bậc của những niềm vui và hạnh phúc mà bạn có được trong cuộc sống.

Nếu bạn chưa một lần làm điều đó thì bạn hãy dành cho mình một khoảng thời gian nhé và tôi tin chắc rằng bạn sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn, sống tốt hơn mỗi ngày và tất nhiên bạn sẽ có được tấm lòng trắc ẩn trước một số phận nào đó mà bạn gặp.

Khi suy nghĩ đến đây thì tự nhiên tôi lại cảm thấy buồn, tôi nhìn một vòng chung quanh khu nghĩa trang với cặp mắt buồn không thể tả nỗi. Tôi thấy thương cho những số phận đang nằm trong những ngôi mộ chung quanh chỗ tôi đang làm cỏ. Tôi dừng trước một khu vực mới làm. Ở đó đã có hơn mười ngôi mộ vừa được chôn trong những ngày gần đây và tôi thấy người mình bắt đầu run lên vì sợ. Không phải là sợ những ngôi mộ mà là thấy sợ tốc độ tăng lên của những số phận đang nằm ở đây. Và có một điều mà có l các bạn không biết: đó là trong mỗi một ngôi mộ như thế, bình quân có khoảng hơn hai chục thai nhi đã được chôn chung trong đó! Thật là một con số đáng ghê sợ.

Theo các bạn do nguyên nhân nào mà lại như thế??? Tôi thiết nghĩ có nhiều nguyên nhân nhưng theo tôi thì nguyên nhân chính vẫn là do con người không tôn trọng sự sống nơi mình và nơi người khác. Chính con người không có những giây phút lắng lòng để suy gẫm về cuộc đời, không cảm nhân được những điều may mắn, hạnh phúc mà cuộc sống đưa lại nên họ không tôn trọng sự sống nơi người khác là điều không thể tránh khỏi, nhưng điều thậm tệ đó lại là sự sống của những đứa con, của những giọt máu của họ.

Cho đến khi nào con người chưa biết nghĩ rằng: mình thật may mắn khi được sinh ra và được sống trong cuộc đời thì vẫn còn đó những số phận không được đón nhận.

Tôi ngồi thừ người ra và cũng chỉ nhẩm trong miệng mình được mấy câu cầu nguyện mà thôi: Lạy Chúa! Xin tha cho những người bố, người mẹ đã không đủ can đảm và quảng đại đón nhận những phận người đang nằm yên đưới những nấm mộ này!Con củng xin Chúa ban cho xã hội lòai người hôm nay nhìn nhận quyền sống bình đẳng của mọi người và biết tôn trọng sự sống con người hơn để không còn những người bố, người mẹ phải đan tâm giết đi những đứa con yêu là những giọt máu ruột thịt của chính mình trong vô vàn xót xa và ân hận.

 

Theo Peter Trần

 

* Đại diện SVCG tại Huế thăm và làm vệ sinh tại Nghĩa Trang Anh Hài, thuộc Gx Ngọc Hồ - TGP Huế vào ngày Chúa Nhật IV Mùa Chay ( 22/3/2009).