Sinh
viên Công giáo tại Huế
Bài viết về Bảo Vệ Sự Sống
Thư gửi mẹ !
|
|
|
Hình chụp tại Nghĩa Trang Anh Hài Gx Ngọc Hồ - TGP Huế |
Con đang sống trong lòng mẹ từng giờ, từng phút giây đây nè mẹ. Con đang nghe hơi thở của mẹ, cùng thở với mẹ, đang lớn lên, lớn lên cùng với mẹ đó. Hôm nay con có thêm cả trí khôn toàn vẹn, tay và chân để hoạt động, con đang hình thành với hai ánh mắt trong trắng và cùng đang chiêm ngắm từng giọt máu, hơi thở vui sướng của ba mẹ.
Con đang lớn lên trong mẹ, từng hơi thở của mẹ cho con hình thành một con người mới. Con rất vui mừng và biết ơn ba mẹ, từ ngay lúc này cảm tạ Đấng Tạo Hoá đã tạo dựng nên con.
Ba mẹ ơi ! Con mới nghe ba mẹ nói...con đau khổ quá. Con rất sợ...Con sợ kim tiêm, sợ chết, không được sống làm người, con sợ không được thở cùng mẹ ngay lúc này, nghe cùng mẹ, nói cùng ba nữa. Con sợ lắm...!
Ba ơi ! Mẹ ơi ! Hay tha cho con, yêu thương con, cho con sống trên đời này để con giúp ba mẹ... Con có cái tai to tướng làm quan đây nè, có một hình dáng khoẻ mạnh cường tráng để xây dựng quê hương, đất nước. Không những thế con sẽ là giáo sư, bác sỹ, kỹ sư...là người con hiếu thảo nhất đời của ba mẹ.
Ba mẹ có hiểu và thương con không ? Con đang cầu xin tha thiết với ba mẹ đó.
***
Ôi ! Ba mẹ ơi ! …
Con đau quá, kim tiêm đã chạm vào người con, đau khôn xiết, đau đớn đến tuyệt cùng, con đau lắm ! … Sao đôi chân và hai tay con đã đã bị đứt rời thế này ?! Máu đã loang hoà lẫn với thân thể. Và bây giờ hình như người ta đang dùng mũi kim tiêm đâm nát trí óc con. Trái tim con đang thoi thóp như bị xé tan nát, ba mẹ ơi !
Tại sao người ta lại làm thế cho đứa con yêu bé bỏng của ba mẹ ?!...
Ôi ! Thế là con ra đi, con không bao giờ có thể nhìn thấy khuôn mặt của ba mẹ nữa, không còn sống cùng ba mẹ được nữa rồi…! Con đã bị người ta cướp mất cơ may trở thành một giáo sư, một kỹ sư hay bác sỹ hữu ích cho đời nữa rồi...
Tại sao người ta lại làm thế cho đứa con yêu bé bỏng của ba mẹ ?!...
Ba mẹ ơi, như vậy là đã chết đi nơi con những ước mơ, những khao khát của phận người lẽ ra con sẽ có được nếu con được sống! Con đã phải sớm ra đi ngay từ ngày con chưa mang đủ hình hài đứa con của mẹ, để được đưa về an nghỉ dưới nấm mồ tập thể vô danh ở một nơi hẻo lánh, hiu quạnh trên ngọn đồi vắng. Con đang hết sức cô đơn, bơ vơ. Nhờ cái tâm đầy yêu thương của những cô chú làm từ thiện, con và các bạn bé bỏng như con đã đưa về đây. Cũng như bao nhiêu bạn khác cùng cảnh ngộ, con đang cảm thấy vô cùng cô đơn và đau khổ. Thân xác con đâu còn nguyên vẹn. Đầu, tai, mắt, tay và chân của con là từng mảnh nằm lẫn lộn với các mảnh thân thể rách nát của các bạn cùng chung số phận với con...
Con không nhìn được ánh sáng của trần thế, không còn nghe giọng nói, hơi thở của Ba Mẹ, của anh em, của dòng họ...
Bây giờ thì con đang nghe rõ những tiếng than thở ai oán của Ba Mẹ tiếp sau những phút giây thoáng qua của cái gọi là thú vui xác thịt và đam mê vật chất. Con đang nghe rõ tiếng lương tâm của ba mẹ giờ đang trách móc ba mẹ về tội ác đan tâm giết chết đứa con yêu ?
Con van xin Ba Mẹ đừng làm lại lần nữa….. Ba Mẹ hãy yêu thương các em của con, cho các em của con được sống. Các em lớn lên sẽ có khát khao, sẽ có những ước mơ lớn hơn con. Và các em sẽ xây dựng quê hương đất nước ngày càng tươi đẹp...
Anh Hài