Tin
tức Giáo Hội
Tin tức
Tổng Giáo Phận Huế
Các nữ tu Huế đến hỗ trợ các gia đình bệnh nhân phong Đà Nẵng
Đà Nẵng, Việt Nam ( 22-5-2009) - Ngôi làng Hòa Vân
sau lưng là núi, trước mặt là sóng biển bao la. Đối với 67 gia đình bệnh nhân
phong đang sinh sống dưới chân đèo Hải Vân, thuộc phường Hòa Hiệp Bắc, quận Liên
Chiểu, Đà Nẵng này là sự quan tâm đặc biệt của dòng Con Đức Mẹ Đi Viếng Huế.
Nữ
tu Agnes Nguyễn Thị Lợi, đặc trách bác ái của dòng cho biết, làng phong Hòa Vân
trước đây là nơi cách ly bệnh nhân hủi với người bình thường, muốn ra được làng
phải đi bằng loại thuyền đánh cá vì làng nằm ở vị trí hiểm trở, đi lại khó khăn,
nếu không có thuyền phải nhờ anh em hướng đạo sinh mở đường, băng ngang lau sậy
xuống dốc đá lởm chởm rất nguy hiểm”.
Chị Lợi kể về những gian nan bước đầu năm 1981, các chị bị nghi ngờ vượt biên
trái phép vì đóng gói lương thực trên tàu thủy gạo, đường, dầu ăn, muối, sữa,
kẹo bánh, áo quần, và đồ chơi trẻ con xuống làng phong Hòa Vân ”. Nhưng mục đích
của dòng là chia sẻ Tin Mừng cho anh chị em phong đang sống thiếu thốn phương
tiện từ vật chất đến tinh thần.
Các bệnh nhân phong đến đây năm 1968, họ đến từ các tỉnh miền Nam và miền Trung
Việt Nam, lâu ngày họ quen nhau, lập gia đình, sinh con cái và trở thành làng
phong Hoa Vân.
Ông Nguyễn Thanh Tương, 83 tuổi, quê Điện Bàn Quãng Nam là một trong 150 bệnh
nhân phong nhập viện đầu tiên nói rằng một sĩ quan hải quân Mỹ đóng quân tại đây
năm 1968, đã sáng lập ra trại phong này để nuôi và chữa bệnh cho bệnh nhân
phong. Ông nói:”Các nữ tu dòng Con Đức Mẹ Đi Viếng Huế là những người viếng thăm
chúng tôi từ năm 1981”.
Cứ 3 tháng các nữ tu thăm làng phong một lần từ sáng đến chiều, các chị thường
làm một số công việc như tập hát sinh hoạt với trẻ em, phát gạo, dầu ăn, muối,
đường, mỳ tôm, giúp tiền học phí, đồ chơi trẻ em, và hát thánh ca cho chúng tôi
nghe. Ông Tương nói:”Họ giống như người nhà của chúng tôi”.
Bà Maria Cecilia Nguyễn Thị Vân, quê ở Quãng Ngãi, cho biết bà bị làng xóm xua
đuổi khi họ phát hiện các ngón tay phải của bà bị rụng vì lỡ loét năm bà 18
tuổi, ba người cháu gọi bà bằng cô ruột, đưa bà nhập viện năm 1971.
Bà Vân, 78 tuổi, mất hết các ngón tay và các ngón chân vì vi trùng Hansen, tâm
sự: ” Hơn 38 năm, tôi không được đến nhà thờ, tôi nhớ người thân, tôi chỉ biết
thông tin của Giáo Hội và đời sống bên ngoài nhờ các nữ tu nói cho tôi”.
Phương tiên đi lại của làng phong Hòa Vân là chiếc thuyền đánh cá được sửa lại
làm phương tiện chở khách và cấp cứu người trong làng từ Hòa Vân đến thị trấn
Nam Ô. Ông Gioan Ngô Minh Hà, 36 tuổi, chủ thuyền cho biết: “Mỗi năm vào mùa mưa
bão, ông phải gọi điện cho các nữ tu trước 2-3 ngày để báo biển động, ông không
thể vào bờ đón các nữ tu ra thăm trại phong được vì sóng lớn”.
Anh Hà cho biết, chính quyền địa phương có ý định di dời trại phong vào một nơi
sâu xa để lấy lại trại phong nầy xây dựng khu du lịch trong vài năm tới.
Theo Phêrô Nguyễn Ngọc Giáo
Vietcatholic News